trang chủ/ngày-hiền/lưu bút

lưu bút

những lời thì thầm của người đã đến ở nhà mộc
lưu bút
lưu bút
lưu bút
7/2026

lời thì thầm của C.

TP.HCM · hai tuần work from mộc

Không phải lúc nào ngồi máy tính em cũng làm việc. Thật ra nhiều lúc ngồi máy tính để viết, và tính ra lần nào lên mộc cũng viết nhiều, nhiều nhất trong năm.

Mấy điều em viết những ngày này không yên như những lần trước ghé mộc, nhưng em nghĩ nó cũng ổn, theo cách nào đó, vì mình đã thôi, không còn bắt và cố gắng để cho bản thân lúc nào lên đây cũng là sự yên ắng và nhẹ nhàng. Những điều không yên cũng là một phần của chặng hành trình mà mình phải đi.

8.18pm · 13.07.2026

Đây là chỗ mình làm việc và viết mấy ngày hôm nay. Bên cạnh, không trong khung hình là 2 cuốn sách của Haruki.

Tôi nói gì khi nói về chạy bộ — cuốn này đọc đến lần thứ mấy không có nhớ. Đọc lại lần nữa để nhắc mình, làm đều đặn, từng chút, từng chút một. Nhịp điệu và sự đều đặn quan trọng hơn tốc độ.

Cuộc săn cừu hoang — cuốn này vừa đọc xong hôm qua, và nó khiến mình vẫn còn đang lang thang ở đồng cừu giữa mùa đông lạnh giá, nên vẫn để nó trên bàn mà chưa cất đi.

Kệ sách phía sau là một chồng sách Haruki mình mượn của anh chủ, chỉ vì cuốn sách mình cầm theo là một cuốn nói về nhạc Jazz, mà mình không có nghe Jazz nên đọc hông có hiểu. Để rồi, anh chủ cho mượn nguyên bộ Haruki, nói thích cuốn nào thì lấy cuốn đó mà đọc.

Đối diện là khu vườn um tùm cây, có vài cái cây ăn được, mà mình ăn mấy bữa nay, chắc bữa nào cũng có vài cái lá được bứt ngoài vườn. Nhìn chếch lên sẽ thấy được một góc bầu trời khi xanh ngắt, khi xám xịt. Bên trái là tấm bảng được anh chủ viết 2 chữ Ở Yên. Tự thấy việc này khó, nên lúc nào không Yên được thì mình ngó qua. Dặn mình: Này, Ở Yên.

Dưới chân mình, vài thời điểm trong ngày sẽ là một cục bông trắng thích ăn pate và chôm chôm.

Mấy nay trời mưa và gió và lạnh, trời đất hoà làm một — màu xám xịt. Còn mình thì cuộn mình trong mấy cái áo len và khăn bông, tự thấy êm ái. Mãi đến hôm nay nắng mới ghé qua một chút, rực rỡ. Mình thở đều giữa những cuộc nói chuyện.

Chiều tối… mình đang gõ máy, không biết là mấy giờ thì nghe tiếng chuông, nhắc đến giờ ăn tối: được rồi, dừng lại chút nào. Mình gấp máy, uống miếng nước rồi ngồi vào bàn ăn tối cùng mọi người.

Ăn xong thì giành rửa chén, đang rửa thì hết nước, quay qua cầu cứu anh chủ, rửa xong chén, úp gọn gàng, rửa tay, rồi ngồi vào bàn, làm nốt những thứ còn đang dang dở. Xong thì thở, rồi ngồi viết, và cục bông lặng lẽ bước tới, thở đều và cuộn tròn dưới chân — thật là không nỡ đứng dậy, vì sợ đánh thức em.

Hết ngày. Đóng máy, ngồi thở, chờ cơn mưa đêm ghé qua.

10.11am · 18.07.2026 — ngoài hiên

Anh Thuận thì đang dọn vườn, anh Tâm làm việc còn anh Vũ đang dọn cây và đốt một đống củi thơm mùi khói và ấm, Jun thì đang lăng xăng, phân vân không biết có nên đi lên lầu không hay là ở dưới hiên. Ngoài trời thì hửng nắng sau nhiều ngày trời mưa gió không thấy ánh mặt trời.

Hôm nay là thứ 7, là ngày không cố gắng của mình, hông cố gắng để hông làm gì, hông cố gắng để làm gì, hông cả việc cố gắng để nghỉ ngơi.

Lên mộc đợt này, khác so với những lần trước đó, mình dành 2 tuần ở đây và vẫn work from home với nhịp độ công việc như ở Sài Gòn. Như bài test, một phép thử của chính bản thân mình, để xem thử khi vừa làm việc vừa nghỉ ngơi và dành thời gian cho chính mình thì mình sẽ như thế nào. Và mình lên đây với câu hỏi rất lớn, đó là nếu như khi không còn công việc, không còn những mối quan hệ xung quanh, chỉ còn mình với chính mình, thì mình là ai, làm gì và rồi sẽ như thế nào?

Kết quả của phép thử, mình thấy mơ màng hoặc thật ra là rất rõ ràng về những phần mà mình tạm gọi là tang hoang bên trong chính mình, xong rồi nhiều lúc, giật mình, vì thấy mình đã bỏ quên chính mình, bỏ quên cả những điều, những người quan trọng với mình nhiều như thế nào. Nhiều ngày, mình tỉnh dậy trong trạng thái không nhận thức được mình đang ở đâu và thời gian nào, và cả những ngày, không muốn tỉnh dậy (à, vì lạnh, chỉ muốn cuộn tròn trong chăn).

Mình đùa với chính mình rằng những lần mình lên đây là để gặp mấy đứa nhỏ Inside Out trong mình. Những chuyến trước là thế giới riêng của bạn Sadness, thì lần này tụi nhỏ đa dạng hơn rất nhiều, là Anger, là Joy, và cả Scary.

Mình tức giận nhiều hơn, và không còn giấu hay bỏ chạy khỏi bạn ý nữa, một ngày có thể gặp bạn đến tận 4-5 lần, nhưng cũng đồng thời mình được gặp Joy nhiều hơn.

Mình không cố gắng để buồn, không cố gắng để vui, không cố gắng để tức giận, và cũng không cố gắng để trở thành ai, mình chỉ là mình, đang sao thì để yên nó như vậy. Và cũng vì vậy mà tụi nhỏ Inside Out đa dạng và thú vị hơn, tụi nó nhảy loi choi khắp cả ngày, và ra ngoài chơi với mình nhiều hơn. Chắc cũng lâu lâu rồi, mình đâu để tụi nhỏ ra ngoài nên tụi nó quạu với mình. Được lúc thả ra chơi thì đứa nào cũng nhoi và vì tụi nó nhoi nên mình vui.

Joy loi choi, nhoi nhoi lên khi được ăn một tô Ramen vào một ngày mưa. Chắc cũng vì mình lèm bèm, và nói về Ramen nhiều quá.

Anger gào lên giữa một cuộc nói chuyện chẳng đi tới đâu, và quyết định rời khỏi cuộc nói chuyện đó.

Sadness ngồi buồn thiu giữa những ngày trời mưa gió và lạnh, tự hỏi mình là ai và đang ở đâu thế này.

Scary lên tiếng khẽ khàng những đêm trái gió trở trời, và cả những lúc không biết sẽ bắt đầu lại như thế nào và làm gì tiếp theo.

Lúc viết mấy dòng này, tụi nó đang ngoài hiên ngồi phơi nắng, ngắm trời, ngắm mây, nghe nhạc, ngửi mùi khói, cảm nhận gió và lạnh len lỏi vào những lớp áo len.

Mình vui — không phải vì những ngày ở đây mình nhẹ nhàng và đầu óc thảnh thơi. Mà mình vui — vì những ngày ở đây, mình ở yên với tụi nhỏ, mình được chăm sóc để có thể ở yên với tụi nhỏ.

Được ăn ngon, được để yên cho ngủ, được pha cho ly cafe, được dẫn đi ra ngoài chơi, được nhẹ nhàng hỏi khi nào thì xong việc để mọi người cùng ăn cơm với nhau, được rủ coi phim, và được để yên để sợ, để giận, để buồn, để vui.

sau cùng

Chữ viết của mình lần này, khác nhiều với những đoạn thời gian trước mình đã viết. Ít nhất là mình cảm thấy như vậy. Lúc mới lên, mình nói rằng chữ của mình dạo này không yên và cảm giác như cứ bị kẹt lại ở đâu đó. Nhưng lúc ngồi gõ những dòng chữ này, mình chợt nhận ra mình kẹt lại vì những mong đợi của bản thân. Mình mong rằng chữ viết ra phải yên, mình mong rằng chuyện viết ra phải êm, càng tìm sự yên và êm thì mình chỉ càng nhận lại sự khó chịu và bão tố.

Đến khi mình mệt rồi, kệ, và để cho mọi thứ trôi đi, thì chữ không yên, chuyện cũng chẳng êm, nhưng mình thấy êm ái với chính mình.

Cái cảm giác đó, cũng không biết diễn tả như thế nào, nhưng kiểu nó giống một buổi trưa nắng, mình ngồi bên bờ biển, ăn ly kem, nhìn thấy và cảm nhận từng đợt gió lớn, cơn bão và mây đen ùn ùn kéo tới. Kem thì ngon và mát lạnh.

về trang ngày-hiền